Những diễn biến mới nhất xung quanh “đoàn bộ hành” thu hút sự chú ý của dư luận gần đây tiếp tục hé lộ nhiều góc khuất phức tạp, đặc biệt liên quan đến nhân vật Phước Nghiêm và các thành viên khác như Minh Nhuận, Phúc Giác. Dù vướng phải nhiều cáo buộc và nỗ lực nhằm loại bỏ, Phước Nghiêm được cho là vẫn tiếp tục ở lại đoàn, với những mục đích tài chính và ảnh hưởng nhất định.
Theo thông tin được cập nhật, sau khi trở về từ Nepal và nhập đoàn tại Bồ Đề Đạo Tràng (Ấn Độ), các thành viên như Phúc Giác, Minh Tạng đã đứng ra phân giải mâu thuẫn giữa Phước Nghiêm và Minh Nhuận. Kết quả là Minh Nhuận chính thức bị loại khỏi đoàn bộ hành của ông Lê Anh Tú. Minh Nhuận giờ đây chỉ còn hai lựa chọn: tu tập độc lập hoặc trở về Việt Nam. Sự thất bại của Minh Nhuận trong cuộc “đấu” với Phước Nghiêm được nhận định là tất yếu, bởi Phước Nghiêm được mô tả là người “cáo già” với kinh nghiệm lâu năm trong các hoạt động gây tranh cãi, trong khi Minh Nhuận còn “non nớt” hơn. Việc Minh Nhuận bị loại bỏ cũng được cho là đã phá hỏng kế hoạch của Trương Quốc Tuấn (M16) – người đứng sau xúi giục Minh Nhuận “xả y áo” để thay thế Phước Nghiêm nếu người này bị trục xuất.
Phước Nghiêm được cho là sẽ không dễ dàng rời bỏ đoàn của ông Lê Anh Tú, bởi đoàn này được xem là “con gà đẻ trứng vàng”. Chỉ trong khoảng 3 tháng, Phước Nghiêm được cáo buộc đã thu về số tiền lên đến 5-6 triệu USD (tương đương 150-160 tỷ đồng). Với khoản tiền khổng lồ này, khả năng Phước Nghiêm tự nguyện về Việt Nam là rất thấp, bởi việc trở về sẽ buộc anh ta phải làm rõ nguồn gốc và mục đích sử dụng số tiền đã kêu gọi. Số tiền này được cho là thu được thông qua việc lợi dụng danh nghĩa đoàn tu hành và sự “u mê” của một bộ phận Phật tử.
Đáng chú ý, nguồn tin chỉ ra rằng Phước Nghiêm đã không sử dụng tiền quyên góp để chăm lo cho đoàn bộ hành. Thay vào đó, toàn bộ chi phí di chuyển (thuê xe buýt, mua vé máy bay, làm visa) cho đoàn khi đi qua Thái Lan, Malaysia, Indo, Singapore, Sri Lanka và Ấn Độ đều do ba Phật tử ở Úc tài trợ. Sự thật này được tiết lộ thông qua Minh Nhuận, giúp nhiều Phật tử “sáng mắt” và nhận ra đồng tiền của mình đã đi về đâu. Các Phật tử giờ đây được cho là có quyền yêu cầu Phước Nghiêm hoàn trả lại toàn bộ số tiền đã nhận, vì nó đã không được sử dụng đúng mục đích ủng hộ tăng đoàn. Nếu Phước Nghiêm không hoàn trả, họ có thể làm đơn tố cáo gửi cơ quan điều tra về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Bên cạnh các cáo buộc tài chính, Phước Nghiêm còn bị tố cáo có âm mưu “hãm hại” ông Lê Anh Tú. Theo báo cáo, Phước Nghiêm đã thăm dò dư luận trên mạng xã hội bằng cách đặt câu hỏi về việc ông Lê Anh Tú sẽ trở thành “thần thành Phật” nếu bị “đầu độc” hoặc “sát hại”. Hành động này được anh Đoàn Văn Báo giải mã là một bước thăm dò trước khi có thể ra tay, nhằm lấy cớ có lỗi với người dân và Phật tử để không trở về Việt Nam, tiếp tục lưu vong với khối tài sản kếch xù. Anh Đoàn Văn Báo đã công khai vạch trần âm mưu này và tuyên bố Phước Nghiêm phải chịu hoàn toàn trách nhiệm nếu bất kỳ điều gì xảy ra với ông Lê Anh Tú. Đồng thời, anh Đoàn Văn Báo cũng cho biết sẽ làm việc với Tổng lãnh sự quán Ấn Độ để yêu cầu trục xuất Phước Nghiêm về nước, dựa trên các hành vi gây mất an ninh trật tự, xô xát, cãi vã và trục lợi tiền từ thiện trên đất Ấn.
Tuy nhiên, sau 6 ngày kể từ tuyên bố của anh Đoàn Văn Báo, cơ quan chức năng Ấn Độ vẫn chưa có động thái can thiệp nào đối với đoàn bộ hành. Điều này khiến nhiều người nghi ngờ về khả năng tác động của anh Đoàn Văn Báo trong việc khiến Phước Nghiêm bị trục xuất. Cơ quan chức năng Ấn Độ cần phải tiến hành điều tra và tìm ra bằng chứng cụ thể về việc Phước Nghiêm kêu gọi và trục lợi tiền từ thiện trên đất nước Ấn Độ thì mới có đủ căn cứ để trục xuất. Nếu không có bằng chứng xác thực, Phước Nghiêm vẫn có thể tiếp tục ở lại Ấn Độ cùng đoàn, coi ông Lê Anh Tú như “con gà đẻ trứng vàng”.
Sự trở lại của Phúc Giác và Minh Tạng từ Nepal được cho là đã giúp “chấn chỉnh” lại đoàn, nhưng cũng tạo ra sự “chọn phe” mới. Phúc Giác, được cho là cũng “hám lợi” và “đam mê tiền bạc”, đã chọn đứng về phía Phước Nghiêm thay vì Minh Nhuận, có lẽ vì Phước Nghiêm đang nắm giữ khối tài sản lớn.
Những ồn ào, mâu thuẫn liên tục xảy ra khiến đoàn bộ hành của ông Lê Anh Tú ngày càng mất đi tính chất “tu hành” trong mắt công chúng. Đoàn bị chỉ trích vì không tuân thủ hạnh “đầu đà” (đi bộ, khất thực, độc cư). Thực tế, đoàn thường xuyên di chuyển bằng xe buýt, máy bay, tàu thủy, có đội nấu ăn đi theo phục vụ, không khất thực đúng nghĩa, không tụng kinh, không đọc kinh Phật, và thường xuyên cãi vã, xô xát, tranh giành quyền lực. Thay vì độc cư nơi vắng vẻ, họ lại tìm kiếm sự đông vui, náo nhiệt và để người dân đỉnh lễ, quỳ lạy dưới chân khi chưa đạt được thành tựu tu tập đáng kể. Đoàn bị ví như “gánh xiếc”, “đoàn trò hề”, “giả tu”, “đoàn đi du lịch”.
Quan điểm cho rằng “đi với ông Lê Anh Tú một ngày bằng tu 3 năm” bị phản bác mạnh mẽ khi mô tả lịch trình hàng ngày của đoàn chỉ là ăn no, ngồi chơi, đi lang thang, ngủ, hoàn toàn không có yếu tố tu học. Phước Nghiêm được cho là sẽ tiếp tục “thống trị” đoàn, điều khiển họ đi khắp nơi để kêu gọi cúng dường, trong khi vẫn giữ lại tiền quyên góp cho bản thân.
Ngay cả ông Lê Anh Tú cũng được khẳng định chỉ là một người bình thường, mới tu hành được 6 năm, không phải “Phật sống” hay “thần”. Việc xem ông như vậy là biểu hiện của mê tín dị đoan. Lời khuyên được đưa ra là người dân nên tỉnh táo, các gia đình có người thân quá “u mê” ông Lê Anh Tú cần giáo dục lại, chỉ rõ bản chất thật sự và những giới luật mà đoàn đã vi phạm (không đi bộ hành, không khất thực, không tu đầu đà).
Tóm lại, tình hình đoàn bộ hành của ông Lê Anh Tú vẫn đầy rẫy tranh cãi, với Phước Nghiêm là trung tâm của các cáo buộc về tài chính và mâu thuẫn nội bộ. Dù có những nỗ lực nhằm loại bỏ, Phước Nghiêm vẫn duy trì vị trí của mình, cho thấy sự phức tạp và khó khăn trong việc giải quyết các vấn đề đang tồn tại trong đoàn.
Trước những thông tin về cáo buộc trục lợi, mâu thuẫn và khác biệt so với hạnh tu truyền thống, làm thế nào để nhận biết đâu là tu hành chân chính giữa vô vàn thông tin như hiện nay?
Nguồn: Tổng hợp từ báo cáo của M kh TV

